Yêu Cho Đến Cùng

149 lượt xem 31 Tháng 3, 2026

Yêu Cho Đến Cùng

(Xh 12,1-8.11-14; Tv 115; 1Cr 11,23-26; Ga 13,1-15)

Phụng vụ Lễ Tiệc Ly chiều nay dẫn chúng ta về với thời khắc lịch sử của Thầy trò Giêsu trong bữa tiệc ly biệt, nhưng đó cũng chính là cuộc tình của mỗi chúng ta lúc này đây với Giêsu, Thầy và là Chúa của chúng ta. Trong bàn tiệc vượt qua này, chúng ta nghe Lời Chúa nêu bật nghĩa cử trung tâm mà Chúa Giêsu đã thực hiện cho tất cả chúng ta: “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,2).


  1. Yêu cho đến cùng

Chúa Giêsu yêu thương chúng ta. Người yêu thương vô lượng định, luôn luôn cho đến cùng, không có giới hạn, ngày càng nhiều. Người không bao giờ mệt mỏi yêu thương một ai. Người yêu thương tất cả và từng người chúng ta đến mức trao ban chính mạng sống mình: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).

Người không chỉ trao ban chính mình Người qua cái chết thập giá mà còn lối lại cho các môn đệ, cho Giáo hội, cho mỗi người chúng ta CHÍNH THÂN MÌNH NGƯỜI làm bảo chứng tình yêu. Yêu cho đến cùng trở nên lương thực dưỡng nuôi chúng ta. Thánh Phaolô trong bài trình thuật biến cố này đã viết: “Đây là Mình Thầy, hiến dâng vì anh em” (1Cr 11,24). Qua nhiệm tích Thánh Thể, Người tiếp tục trao ban mạng sống mình cho tất cả chúng ta, Người đã ban sự sống của Người cho mỗi người chúng ta và mỗi người trong chúng ta đều có thể nói: Chúa Giêsu yêu từng người chúng ta cho “đến cùng”. Người không ngừng trao ban, không ngừng thánh hiến để phục vụ sự sống của chúng ta. Tình yêu trao ban, tự hiến chính là giao ước, là cam kết giữa Thiên Chúa với dân của Người.

  1.    “Yêu thương người ta sẽ biết, anh em là môn đệ Thầy”

Cùng với lời trăn trối và bảo chứng tình yêu được trao ban, Chúa Giêsu, sau đó đã thực hiện một nghĩa cử mà các môn đệ không hiểu, đó là Người rửa chân cho họ.

Vào thời đó, đây là một phong tục phổ biến, vì khi vào một ngôi nhà, bàn chân của người ta dính đầy bụi đường, nhất là ở thời mà chưa có những con đường lát đá, rải thảm nhựa! Vậy nên ở lối vào của ngôi nhà, người ta sẽ rửa chân mình. Nhưng việc rửa chân không bao giờ được thực hiện bởi gia chủ, mà là phận vụ của những nô lệ.

Chúa Giêsu cúi mình rửa chân cho các môn đệ của Người như một nô lệ. Chúa Giêsu, “vốn dĩ là Thiên Chúa”, với “tình yêu cho đến cùng”, đã mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân (Pl 2,6-7) để cúi mình xuống phục vụ chúng ta, để chữa lành chúng ta, để làm sạch chúng ta.

Và hôm nay, trong Thánh Lễ này, Giáo Hội muốn các linh mục rửa chân cho 12 người, để tưởng nhớ 12 môn đệ lúc đó. Nhưng trong con tim chúng ta, chúng ta phải có sự xác tín, chúng ta phải tin chắc rằng: Chúa, một khi rửa chân cho chúng ta, thì Người rửa sạch tất cả mọi thứ, Người thanh tẩy chúng ta! Người làm cho chúng ta cảm nhận tình yêu của Người một lần nữa: “Những gì Thầy đang làm, bây giờ anh em không hiểu,” “nhưng sau này anh sẽ hiểu.” (Ga 13,7)

Qua nghĩa cử này, Chúa cho chúng ta hiểu thế nào là yêu. Yêu là phục vụ lẫn nhau, là “rửa chân” cho nhau, là làm cho nhau thanh sạch. Chồng hãy phục vụ vợ, vợ phục vụ chồng, vợ chồng phục vụ con cái, con cái phục vụ cha me, anh chi em phục vụ nhau,… Tuy nhiên, chúng ta chỉ có thể phục vụ lẫn nhau khi khởi đi từ tình yêu tự hiến, trao ban cho nhau, dám đi ra khỏi cái cố hữu của mình để đến và cúi xuống bên người khác. Đó là điều răn mới nhưng là giới luật muôn đời đã được Chúa mặc khải. Mới là ở cái nhìn, ở cách thức thể hiện tình yêu. Lm. Nhạc sỹ Nguyễn Duy đã viết lên ý hướng này qua lời bài hát “Luật Yêu Thương”:

Cho con một điều răn mới, yêu thương luật Chúa muôn đời. Cho con một lời dấu yêu, con ơi hãy yêu mến nhau. Theo gương Thầy yêu thương trước, hy sinh mà hiến thân mình. Hy sinh vì người dấu yêu liều cả tấm thân tình yêu chính nhân.

Yêu thương là hy sinh trước, cho nhau cả chính thân mình. Yêu thương cần chi đắn đo, không xem lợi thua trước sau. Yêu thương dù muôn nguy khó, kiên tâm chẳng nghĩ xa gần. Yêu thương mùa xuân ngát hương tỏa lan bốn phương này con biết chăng.

Yêu thương là điều răn mới, anh em hãy mến yêu nhau; Yêu thương người ta sẽ biết, anh em là môn đệ Thầy.

Chính tình yêu rửa sạch chúng ta, làm cho chúng ta nên giống Chúa và có khả năng phục vụ và hiến mình như Chúa, khi đó chúng ta thực hiện lời của Thánh Phao lô nhắn gửi chúng ta hôm nay: “Vì mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa đến” (1Cr 11,26). Chúng ta loan truyền bằng đời sống yêu thương, trở nên tấm bánh bẻ ra cho người khác nhờ việc chúng ta thông dự và Tấm bánh duy nhất là chính Chúa.

Giờ đây, linh mục sẽ rửa chân cho 12 người tượng trưng cho 12 môn đệ của Chúa xưa và là đại diện cho tất cả anh chị em. Nhưng linh mục cũng cần phải được Chúa thanh tẩy. Vì thế, hãy cầu nguyện cho tôi, cho các linh mục của Chúa trong Thánh lễ này, trong đêm kỉ niệm Chúa Giêsu lập bí tích truyền chức thánh, để tiếp tục sự hiện diện cứu độ của Người. Xin Chúa thanh tẩy mọi vết nhơ của chúng tôi, để chúng tôi ngày càng có thể trở thành những kẻ phục vụ dân Chúa như Chúa Giêsu đã nêu gương.

Cho con một điều răn mới, yêu thương luật Chúa muôn đời. Yêu thương người ta sẽ biết, anh em là môn đệ Thầy.

Lm. Petrus Lửa Hồng

Nguồn tin: dcv Thánh phanxico