GỬI MẸ MARIA – MÔN ĐỆ THỪA SAI CỦA MỌI THỜI ĐẠI

180 lượt xem 4 Tháng 4, 2026
GỬI MẸ MARIA – MÔN ĐỆ THỪA SAI CỦA MỌI THỜI ĐẠI
Mẹ yêu của con!
Hôm nay, ngày Thứ Bảy Tuần Thánh, con tìm về nơi tĩnh lặng, về bên Mộ Chúa để tiếp tục cùng Mẹ chiêm ngắm. Không gian dường như lắng đọng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của tình Mẹ Con, và bóng đêm bao trùm như chính nỗi đau đang khắc khoải trong tâm hồn chúng con.
Nhìn Mẹ đứng đó, bên cạnh xác Con yêu dấu, con cảm nhận sâu sắc nỗi đau tột cùng mà trái tim Mẹ đang gánh chịu. Trái tim ấy, dẫu là Mẹ Thiên Chúa, dẫu là Đấng đầy ơn thánh, vẫn mang trọn vẹn nỗi đau của một người mẹ nhìn thấy Con mình chịu khổ hình. Con biết, Mẹ không có những “cánh tay mạnh mẽ” để ngăn cản bất công, không có “thanh kiếm quyền lực” để đòi lại sự thật. Mẹ chỉ là một người phụ nữ, yếu mềm theo lẽ thường của phận người.
Thế nhưng, chính nơi sự yếu mềm ấy, con lại thấy một đức tin kiên cường không lay chuyển. Dù lưỡi gươm lời tiên tri của Simêon đã từng đâm thấu tâm hồn Mẹ, dù nhìn thấy Con mình chịu cảnh thập tử nhất sinh, Mẹ vẫn đứng vững. Mẹ vẫn giữ trọn vẹn lời “Xin Vâng” khi xưa, lời đã mở ra cánh cửa cứu độ cho nhân loại. Giờ đây, Mẹ cũng xin vâng trong sự chấp nhận đau thương, trong sự phó thác trọn vẹn cho ý Chúa. Mẹ đã không một lời than van, không một tiếng oán trách, mà chỉ lặng lẽ thập tử nhất sinh cùng Con, để rồi cùng Con đón nhận sự sống mới.
Mẹ yêu dấu! Nhìn vào Mẹ, con cảm thấy mình thật nhỏ bé. Con cũng là một người nữ, một người con của Chúa, đôi khi cũng cảm thấy yếu đuối, bất lực trước những biến cố trong cuộc sống, trước những bất công trong xã hội, hay thậm chí là những cám dỗ trong chính đời Thánh Hiến. Đôi khi, con cũng muốn buông xuôi, muốn trách móc, muốn tìm một lối thoát dễ dàng hơn là đối diện với đau khổ và thập giá. Xin Mẹ nâng đỡ và ban cho con ơn sống vững vàng đức tin như Mẹ. Xin cho con biết noi gương Mẹ, dù yếu mềm, vẫn kiên cường giữ vững lời “Xin Vâng” với Thiên Chúa, ngay cả khi ý Chúa không như ý con, ngay cả khi con phải đối diện với những thử thách cam go. Xin cho con hiểu rằng, chính trong sự chấp nhận ý Chúa, trong sự phó thác trọn vẹn, chúng con mới tìm thấy sức mạnh đích thực và hy vọng vĩnh cửu.
Và thưa Mẹ! Khi con chiêm ngắm Mẹ, con còn thấy nơi Mẹ hình ảnh của một môn đệ thừa sai tuyệt vời nhất, một môn đệ đã sống trọn vẹn sứ mạng mà Chúa đã trao ban, vượt mọi không gian và thời gian. Ngay từ khoảnh khắc “Xin Vâng” lịch sử, Mẹ đã trở thành môn đệ đầu tiên – gương mẫu của việc đón nhận Lời Chúa và để Lời ấy biến đổi đời mình. Mẹ không chỉ nghe Lời, mà còn sống Lời, ấp ủ Lời trong lòng và để Lời ấy dẫn dắt từng bước chân. Và rồi, sự “Xin Vâng” ấy đã thôi thúc Mẹ “đi ra”. Mẹ đã vội vã lên đường đến thăm bà Isave, mang theo Tin Mừng và ân sủng. Mẹ đã làm chứng cho Chúa bằng chính cuộc đời mình, bằng sự hiện diện yêu thương, bằng việc chăm sóc, bằng sự kiên nhẫn và đức tin vững vàng. Từ nhà tiệc cưới Cana đến chân Thập Giá, Mẹ luôn hiện diện, luôn làm chứng cho tình yêu và kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Ngay cả khi đứng lặng lẽ bên Mộ Chúa, Mẹ vẫn là một môn đệ thừa sai. Mẹ không bỏ cuộc, Mẹ không mất hy vọng. Mẹ vẫn giữ vững niềm tin vào lời hứa Phục Sinh, một niềm tin âm thầm nhưng mãnh liệt, là nền tảng cho niềm tin của toàn thể Giáo Hội.
Vì thế, Mẹ của con! Mẹ chính là môn đệ thừa sai vĩ đại của mọi thời đại. Mẹ đã đi trước chúng con trên con đường loan báo Tin Mừng bằng cả cuộc đời mình. Xin Mẹ tiếp tục là ánh sáng, là nguồn cảm hứng cho chúng con, đặc biệt trong Năm Mục Vụ 2026 này, để chúng con cũng dám sống trọn vẹn ơn gọi “Mỗi Kitô Hữu Là Một Môn Đệ Thừa Sai”, mang Chúa đến cho thế giới, như Mẹ đã từng làm, Mẹ nhé! Con cảm ơn Mẹ.
Con của Mẹ: Thiên Nhân, OP