SẮC MÀU ĐƯỜNG TÌNH GIÊSU
Nhìn lại hành trình ơn gọi của mình, tôi nhận ra rằng Đường Tình Giêsu không bao giờ chỉ mang một màu duy nhất. Đó là con đường được dệt nên từ nhiều sắc độ khác nhau, có khi rực rỡ, có khi trầm lắng, và có lúc tối sẫm đến mức tưởng như không còn ánh sáng. Nhưng chính trong sự đan xen ấy, tôi học được thế nào là yêu Chúa và ở lại với Ngài trong đời thánh hiến.
Có những giai đoạn, đời dâng hiến của tôi mang màu nâu rất đời thường. Đó là những ngày sống trong nhịp điệu đều đặn của cộng đoàn, những công việc lặp đi lặp lại, những hy sinh âm thầm không ai để ý. Tôi từng nghĩ rằng ơn gọi phải là điều gì đó lớn lao, phải có thành quả rõ ràng, phải được nhìn nhận. Nhưng Chúa Giêsu đã chọn sống phần lớn cuộc đời trong ẩn dật, để dạy tôi rằng chính sự trung thành trong những điều nhỏ bé mới là nền tảng của tình yêu bền vững.
Cũng có những lúc, Đường Tình Giêsu mở ra trước mắt tôi bằng màu xanh của hy vọng. Khi tôi cảm nhận lại ánh mắt yêu thương của Chúa, ánh mắt đã gọi tôi không vì tôi hoàn hảo, mà vì Ngài muốn tôi thuộc về Ngài. Những giờ cầu nguyện sâu lắng, những giây phút được ở lại thật lâu bên Thánh Thể, giúp tôi nhớ lại lý do ban đầu tôi bước vào đời thánh hiến: không phải để làm điều gì cho Chúa, mà để sống với Chúa và cho Chúa.
Nhưng không thể phủ nhận rằng có những thời điểm, hành trình ấy phủ đầy màu xám tím của khô khan và thử thách. Cầu nguyện trở nên nặng nề, sứ vụ trở thành gánh nặng, và đời sống cộng đoàn có lúc làm tôi kiệt sức. Trong những ngày ấy, tôi nhận ra một sự thật khó chấp nhận: tôi không sống ơn gọi bằng cảm xúc, mà bằng quyết định. Chính khi không còn cảm thấy Chúa gần, tôi lại được mời gọi tin rằng Ngài vẫn đang ở đó, trung tín hơn cả sự trung tín mong manh của tôi.
Đỉnh cao của Đường Tình Giêsu nơi đời thánh hiến có lẽ là màu đỏ của thập giá. Đó là những lần tôi phải từ bỏ chính mình: từ bỏ ý riêng, danh dự, những ước mơ chưa kịp gọi tên. Có những thập giá rất âm thầm, không ai thấy, nhưng lại đòi hỏi tôi phải chết đi từng chút mỗi ngày. Dẫu vậy, chính trong những mất mát ấy, tôi dần hiểu rằng đời thánh hiến không phải là giữ lại cho mình, mà là để cho tình yêu của Chúa tự do bẻ ra và trao ban.
Điều làm tôi ngạc nhiên là Đường Tình Giêsu không kết thúc trong màu tối. Dù qua bao khô hạn và thập giá, vẫn có những khoảnh khắc Phục Sinh rất nhẹ, rất thật. Đó là khi tôi nhận ra mình vẫn đang ở lại, vẫn tiếp tục bước đi, không phải bằng sức riêng, mà bằng ân sủng nâng đỡ âm thầm. Chính ân sủng ấy cho tôi niềm xác tín rằng: Chúa không đòi tôi phải thành công trong đời thánh hiến, Ngài chỉ mời tôi trung tín.
Qua từng sắc màu của Đường Tình Giêsu, tôi hiểu rằng ơn gọi thánh hiến không phải là một hành trình không đau, mà là một hành trình có ý nghĩa. Mỗi ngày ở lại với Chúa, dù khô khan hay sốt sắng, dù sáng hay tối, đều là một lời đáp trả nhỏ bé cho tình yêu lớn lao mà Ngài đã dành cho tôi từ khởi đầu. Và chính trong sự ở lại ấy, tôi tìm thấy bình an sâu xa nhất của đời mình.
Có những lúc tôi tự hỏi: rốt cuộc điều gì làm nên giá trị của một người đi tu? Là ngày được khoác lên mình tấm áo dòng? Là ngày được đội chiếc lúp? Là ngày được tuyên khấn và chính thức mang một danh phận mới? Hay là những năm tháng âm thầm sống với Chúa, sống với cộng đoàn, tập chết đi cho cái tôi và học yêu thương mỗi ngày?
Có lẽ, chiếc lúp và tấm áo dòng là những điều rất đẹp. Đó là những dấu chỉ bên ngoài của một lời đáp trả bên trong. Nó nói với thế giới rằng tôi đã chọn một con đường khác, đã trao đời mình cho Đức Kitô và muốn thuộc trọn về Người. Nhưng dấu chỉ không phải là cùng đích. Một chiếc áo có thể thay đổi diện mạo của một con người, nhưng không tự nó thay đổi được trái tim. Một chiếc lúp có thể làm người khác nhận ra tôi là người sống đời thánh hiến, nhưng không thể tự nó chứng minh tôi đã thuộc về Đức Kitô đến mức nào.
Bởi.
Tôi có thể mặc áo dòng nhưng vẫn còn rất nhiều cái tôi.
Tôi có thể đội lúp nhưng lòng vẫn khát khao được người khác công nhận.
Tôi có thể khấn sống khó nghèo nhưng vẫn muốn sở hữu, muốn được ưu tiên.
Tôi có thể khấn vâng phục nhưng trong lòng vẫn muốn mọi sự phải theo ý mình.
Tôi có thể sống khiết tịnh nhưng vẫn có những dính bén tình cảm mà mình chưa đủ can đảm để trao lại cho Chúa.
……………………………..
(còn tiếp)
TATCKT – Thỉnh sinh Đa Minh Tin Mừng


Tin cùng chuyên mục:
GIÀU – NGHÈO TRONG THẾ GIỚI ĐỜI TU
SẮC MÀU ĐƯỜNG TÌNH GIÊSU
NHỊP ĐẬP CỦA ĐỜI SỐNG THÁNH HIẾN
Những lý do sử dụng phương tiện truyền thông mới phục vụ sứ mạng rao giảng Lời Chúa