Cả khi cười lòng vấn vương sầu muộn
Sau niềm vui lại đến nỗi buồn phiền.
Vì chúng con mang thân phận yếu hèn
Kiếp phàm nhân đắm chìm trong tội lỗi.
Dịch bệnh lan tràn khắp đó đây
Người cách ly kẻ chôn vùi trong cát biển.
Nỗi đắng cay chỉ riêng lòng mình biết
Nhìn xa xăm tiễn biệt người thân yêu.
Xác thiêu tan trong ngọn lửa sớm chiều
Giấc mộng chưa thành trái tim khắc khoải.
Ngước mắt nhìn lên Chúa từ nhân
Rộng lòng thương cứu vớt con cùng.
Xin thương xót, Lạy Ngài xin xót thương
Giải thoát con cho khỏi đắm chìm.
Cho thân con biết tìm về bên Chúa
Nguồn tình yêu không bao giờ cạn
Ở bên Ngài đầy hoan lạc bình an.
Hạt cát – Tập sinh


Tin cùng chuyên mục:
Căn Phòng Nội Tâm Thời Hiện Đại
Mầu Nhiệm Hiệp Thông (Suy Niệm Lễ Mình Và Máu Thánh Chúa Kitô Năm A – Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương)
Tóm Tắt Thông Điệp “Magnifica Humanitas” Của ĐTC Lêô XIV: AI Phải Phục Vụ Nhân Loại
MỪNG KÍNH ĐỨC MARIA ĐI THĂM VIẾNG BÀ ELISABETH – BỔN MẠNG TIỀN TẬP VIỆN HIỆP HỘI ĐA MINH TIN MỪNG