Bạn đang thật sự muốn…hay chỉ đang tìm lý do để không bắt đầu?
Đừng chỉ mơ… hãy thử bước. Đừng chỉ sợ… hãy để Chúa dẫn lối.
Mỗi tâm hồn là một câu chuyện. Mỗi con người mang trong mình một ước mơ, một khát vọng rất riêng. Tuổi trẻ là một phần của một đời người, hành trình ấy đầy chông chênh…Có những lúc lo lắng, tự ti về chính mình, khao khát một tương lai tươi đẹp, nhưng lại mơ hồ. Có khi chỉ muốn chọn một lối đi an toàn nhưng rồi lại dừng chân quá lâu và suy nghĩ quá nhiều để rồi dễ lạc lối giữa muôn vàn tiếng nói xung quanh.
Điển hình như câu nói quen thuộc của người trẻ ngày nay: “Muốn thì tìm cách, không muốn thì tìm lý do”, nghe tưởng chừng đơn giản, nhưng lại phản chiếu rất thật cách mỗi người chúng ta sống và chọn lựa. Bởi trong cuộc sống thường ngày, khi một điều gì đó đủ quan trọng, con người ta sẽ tìm mọi cách để đạt được, thậm chí đôi khi là những cách không hoàn toàn đúng đắn. Ngược lại, khi không thật lòng mong muốn, thì một ngàn không trăm lẻ một lý do sẽ xuất hiện để biện minh cho sự chần chừ. Và quả thật, nếu áp dụng điều này vào một ước muốn sống ơn gọi dâng hiến thì những suy tư sau đây của người viết có thể trở nên nghiêm túc hơn và hy vọng chạm đến tận đáy lòng quý độc giả đang khao khát bước theo ơn gọi tu trì.
Nếu mùa hè được báo hiệu bằng tiếng ve râm ran, thì mùa ơn gọi cũng có những âm thanh rất khẽ qua bóng dáng người tu sĩ, âm vang đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn người trẻ. Và rồi, những câu hỏi cũng nhẹ nhàng cất lên: “Đi tu để làm gì?”, “Đi tu có khó không?”, “Liệu tôi có thể đi tu không?”
Có những bạn trẻ, trong một khoảnh khắc rất thật của đời mình, đã chạm đến một tiếng gọi rất nhẹ nhưng rất rõ: “Hãy theo Thầy.” Tiếng gọi ấy không ồn ào, không ép buộc, cũng không vội vã, nhưng lại âm thầm và dai dẳng. Nó đến trong những giờ cầu nguyện, trong những lần tham dự Thánh lễ, và cả trong những lúc con người đối diện sâu xa với chính mình. Và rồi, một điều rất lạ bắt đầu xảy ra: trái tim không còn chỉ dừng lại ở những điều quen thuộc, mà dần khao khát một điều gì đó lớn hơn, không phải là tiền bạc, danh vọng hay thành công, mà là một đời sống có ý nghĩa, một đời sống trao ban.
Có thể nơi bạn đang có một ngọn lửa nhỏ nhen nhúm ước mong được dấn thân theo Chúa, sống đời tu sĩ ý nghĩa giữa thời đại hôm nay. Thế nhưng, cũng chính ước mơ ấy lại trở thành một áp lực trước những nỗi sợ xem ra rất có lý: sợ mình không đủ tốt… Sợ từ bỏ…Sợ “đứt gánh giữa đường”. Vì thật ra, con đường theo Chúa không hề dễ dàng. Đó là một hành trình đòi hỏi sự từ bỏ và kiên trì giữa nhiều thử thách và cám dỗ của đời sống hiện đại: áp lực học tập và công việc, sự hấp dẫn của một cuộc sống ổn định và thu nhập vững vàng, sức hút của tình yêu đôi lứa, gia đình, những mối quan hệ gắn bó, hay cả sự thoải mái của một đời sống tiện nghi và tự do cá nhân. Với một đời sống con người bình thường, đó đều là những giá trị chính đáng hướng đến sự ổn định. Tuy nhiên, chính chúng lại trở thành những lực kéo rất mạnh khiến ước mong dâng hiến dễ chùn bước. Nhưng chính trong những giằng co đó, nếu trái tim vẫn thầm nói mình muốn, thì người ta sẽ tiếp tục bước đi từng bước nhỏ thôi nhưng chắc chắn.
Nếu thật sự khao khát, có thể bạn sẽ bắt đầu tìm cách: tìm hiểu về đời sống tu trì qua sách vở, video hoặc những người đang sống đời dâng hiến, mạnh dạn tìm gặp linh hướng để được phân định, tham gia các buổi tĩnh tâm, nhóm ơn gọi hay những ngày trải nghiệm đời tu, tập dần thói quen cầu nguyện trong đời sống hằng ngày, can đảm bước đến cánh cổng của một hội dòng, hoặc mạnh dạn nhấn một cuộc gọi, gửi một tin nhắn nhỏ để xin tìm hiểu về ơn gọi.
Nhưng cũng có một thực tế khác: có những bạn trẻ đã từng nghe tiếng gọi ấy… nhưng rồi chọn cách quay đi. Không phải vì không nghe, mà vì không còn muốn bước tiếp. Và khi không muốn, những lý do sẽ tự nhiên xuất hiện rất hợp lý: “Nhà mình còn khó khăn”, “Bố mẹ không đồng ý ”, “Đi tu chắc cô đơn lắm”, “Không có tiền thì sống sao”, “Bạn bè đều lập gia đình rồi”, “Đi làm, đi nước ngoài kiếm tiền còn thực tế hơn”, hay cả những suy nghĩ rất đời thường như: “Đi tu chắc không được mặc đẹp như mình thích”, “Không được thoải mái đi chơi, đi du lịch như người khác”. Những điều ấy không hẳn sai, nhưng đôi khi lại trở thành những lý do đủ lớn nghe qua đều rất hợp lý để người ta dừng lại, thay vì can đảm bước vào điều mình đã từng cảm nhận trong lòng. Thế nhưng, nếu thành thật với chính mình, nhiều khi đó chỉ là những tấm bình phong để che đi một điều đơn giản hơn: mình chưa đủ can đảm để bước theo tiếng gọi sâu thẳm trong lòng, để can đảm bước theo tiếng gọi nhiệm mầu của Chúa. Bởi vì nếu thật sự muốn, có thể người ta sẽ không dừng lại ở những lý do ban đầu, mà sẽ bắt đầu tìm cách: dần dần trò chuyện và thuyết phục gia đình, chủ động tìm hiểu để hiểu rõ hơn về đời sống tu trì, học cách đối diện và vượt qua những nỗi sợ bên trong mình, tập sống đơn sơ và tự do hơn với những thói quen, sở thích hay sự tiện nghi vốn quen thuộc. Và quan trọng hơn, người ta sẽ tin rằng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi những ai Ngài gọi. Như vậy, phải chăng khi đã muốn, con đường dù hẹp vẫn sẽ có lối đi. Còn khi không muốn, con đường dù rộng cũng sẽ đầy chướng ngại.
Bạn trẻ thân mến! Ơn gọi không phải là điều bạn tự dệt một mình. Chính Thiên Chúa là người thợ dệt nên ước mơ ấy nơi bạn. Nhưng hành trình khám phá và lớn lên trong ơn gọi lại cần đến sự chọn lựa mạnh mẽ và trung thành của chính bạn. Chịu bước một bước mới có khởi đầu. Kiên trì bước tiếp mới chạm đến vạch đích. Can đảm ngả sang ngã rẽ đường ơn gọi mới có xuất phát điểm tu trì, trung thành theo lối Đức Kitô mới chạm đến ngưỡng thú vị đời hiến dâng. Sự hiểu biết về đời tu bạn có thể được dạy, nhưng kinh nghiệm thì chỉ tồn đọng khi chính bạn trải qua. Chọn lựa sống đời tu tùy thuộc vào nơi mỗi con người Chúa chọn gọi. Nét đẹp của đời tu chỉ có khi bước đi trung thành với khí phách của người môn đệ chân chính Đức Kitô.
Tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá để khám phá, để mơ ước, để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. “Càng lớn, chúng ta càng có những trải nghiệm của riêng mình. Chúng ta bước nhiều bước hơn, có những bước đi đúng đường, có cả những bước lạc lối. Chúng ta lớn lên là nhờ những tổn thương chứ không phải là qua năm tháng. Rồi từ đó, chúng ta sẽ biết điểm mạnh, điểm yếu của mình ở đâu để mà phát triển và hạn chế. Và cũng từ đó, chúng ta mơ những giấc mơ thực tế hơn, mà ở đó chúng ta biết năng lực của mình đến đâu, có thể làm được việc gì, đem lại kết quả ra sao.”
Mầm ơn gọi không cố nhú, nó nhú tự nhiên,
Đời tu không cố loay hoay nhưng bình an
Bình an vui sống tự nhiên trong ân sủng siêu nhiên.
Ơn gọi là sự đan xen giữa tiếng gọi của Thiên Chúa và sự tự do đáp lại của con người. Và chính bạn đó, nếu có thể được, hãy tạo cho mình một tương quan thật sống động và kỳ diệu với Thiên Chúa. Giữa muôn vàn đổi thay của thế giới bên ngoài, hoàn cảnh, con người và những mời gọi của cuộc sống, có một điều mỗi người luôn có thể nắm giữ là chính trái tim mình. Và từ nơi sâu thẳm ấy, lựa chọn tìm cách hay tìm lý do không thuộc về ai khác, mà luôn nằm trong tay bạn. Nếu trong lòng bạn đang vang lên một lời mời gọi âm thầm, đừng vội dập tắt nó bằng những lý do quen thuộc. Hãy đủ can đảm để dừng lại, lắng nghe và thành thật với chính mình. “Mình đang tìm cách… hay đang tìm lý do?” Bởi biết đâu, phía sau sự can đảm nhỏ bé hôm nay, là cả một hành trình lớn lao mà bạn được sinh ra để bước vào.
La Nobita


Tin cùng chuyên mục:
Chúa Thánh Thần – Đấng Canh Tân
Bạn đang thật sự muốn…hay chỉ đang tìm lý do để không bắt đầu?
MỪNG LỄ PHỤC SINH 2026
Chúng Tôi Là Chứng Nhân (Suy Niệm Chúa Nhật Phục Sinh – Lm. Anthony Trung Thành)