VỊ ĐẮNG CỦA ĐỜI
Vinh Phú, ngày 03 tháng 01 năm 2026
Thành phố đang hối hả chuẩn bị cho năm mới. Còn tôi, trong nhịp sống bình thường của mình, lại mang rác đi đổ cùng người chị. Chiếc xe hai bánh chậm rãi băng qua cơn mưa lạnh, tiếng cười nhỏ vang lên giữa không gian ẩm ướt của những ngày cuối năm. Hôm nay khác hơn mọi ngày. Trời trở nên lạnh hơn, kèm theo cơn mưa nặng hạt. Nhưng điều đó chẳng là gì cả. Chị em tôi vẫn vui vẻ, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười để xua tan cái lạnh.
Thế rồi, khi đến nơi, lòng tôi bỗng khựng lại, trái tim như buốt giá khi chứng kiến những hình ảnh mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
Trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão, làm sao vẫn có thể tồn tại những mảnh đời như thế này? Tôi cứ ngỡ cảnh ấy chỉ xuất hiện trong những năm tháng đói nghèo, chiến tranh hoành hành. Tôi không thể tin vào mắt mình.
Nơi đây là điểm tập kết rác thải: xương bò, mỡ thừa, đủ loại phế thải bốc mùi nồng nặc. Những con bò cũng tất bật tìm thức ăn, dùng đôi chân để moi móc trong đống rác. Nhưng giữa đàn bò ấy, lại xuất hiện hình bóng của ba người phụ nữ. Họ đang mở từng chiếc bao rác hôi thối, dùng đôi tay trần để tìm chai, lon nhựa. Không khẩu trang, đôi dép đứt mõm cũ kỹ chắc đã mang cả năm trời, và chỉ có chiếc áo mưa mỏng manh che thân.
Khi thấy chị em tôi đến, một trong ba người phụ nữ vội chạy lại, lễ phép xin:
“Cho bà tìm lon nhựa nhé con.”
Lúc ấy, cổ họng tôi nghẹn đắng, nước mắt bất giác trào ra. Đôi chân không còn vững bước, tôi lặng lẽ ngồi xuống và nói với bà:
“Bà ơi, đây là rác bà ạ…”
Tôi nắm lấy đôi tay bà – đôi tay dính đầy bùn bẩn của rác thải. Tay tôi đã mang găng dày, vậy mà vẫn cảm nhận rõ sự vất vả, chai sần, những vết nứt nẻ ứa máu nơi bàn tay gầy guộc ấy.
Lấy lại bình tĩnh, tôi hỏi:
“Bà ơi, bà ăn gì chưa ạ?”
Bà nhẹ nhàng trả lời:
“Từ sáng tới giờ chưa bán được bao nhiêu nên bà chưa có gì để ăn con ạ…”
Đôi tay bà run cầm cập, giọng nói yếu ớt ấy khiến lòng tôi quặn thắt. Tôi nói với bà:
“Bà chờ chị em con một chút nhé, tụi con sẽ mang đến cho bà một bất ngờ.”
Bà nhìn chị em tôi và mỉm cười – một nụ cười hiền lành nhưng buồn đến nhói lòng.
Chị em tôi dùng số tiền định đổ xăng để mua cho bà một bát phở bò và một chai nước. Nhìn bà ăn, tôi cảm thấy thật hạnh phúc và ấm lòng vì đã làm được một việc nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.
Sau đó, chúng tôi chào bà để trở về. Suốt chặng đường về nhà, lòng tôi lặng đi, đầy những suy tư, thao thức và trăn trở.
Chúa ơi, con chưa bao giờ nghĩ rằng giữa lòng một thành phố phát triển hơn quê hương con lại tồn tại những mảnh đời như thế. Con ước mong sẽ có nhiều người quảng đại giúp bà có một công việc phù hợp với sức khỏe, để tuổi già của bà được an vui hơn.
Lạy Chúa, xin dạy con biết giàu tình thương, giàu sự cho đi, giàu lời nói yêu thương và giàu lòng nhân ái. Xin đừng để con nghèo đi tình bác ái và sự sẻ chia. Amen
Lương Lương


Tin cùng chuyên mục:
MỪNG LỄ PHỤC SINH 2026
Chúng Tôi Là Chứng Nhân (Suy Niệm Chúa Nhật Phục Sinh – Lm. Anthony Trung Thành)
Ý Nghĩa Về Sự Phục Sinh Của Đức Giêsu
GỬI MẸ MARIA – MÔN ĐỆ THỪA SAI CỦA MỌI THỜI ĐẠI