“Con đã nghe tiếng gọi mời yêu dấu
Giữa cuộc đời nhộn nhịp gió trăng trời
Một tiếng “Xin Vâng” bật lên rất khẽ
Nhưng âm vang mãi đến cuối cuộc đời…”
Hôm nay khi ca đoàn vang lên tiếng hát ca nhập lễ, tôi hòa vào với những con tim đầy cảm xúc, vừa hồi hộp, vừa bình an, đan xem đó là tâm tình biết ơn dâng trào. Mười chị em chúng tôi sẽ bước vào một giai đoạn mới, giai đoạn Tập Viện. Bắt đầu đoạn đường mà phía trước còn rất dài, nhưng chính giây phút này là một dấu mốc thiêng liêng, một khởi đầu mới cho hành trình dâng hiến trong tình yêu Thiên Chúa.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không khỏi không xúc động. Từ những ngày đầu cảm nhận được tiếng gọi âm thầm nơi sâu thẳm tâm hồn, tôi đã trải qua biết bao phân vân. Có lúc tưởng chừng như không đủ can đảm để bước đi, nhưng tình yêu dịu dàng của Chúa luôn kiên nhẫn đồng hành và nâng đỡ chúng tôi. Và hôm nay, khi nói lời xin vâng để bước vào thời gian huấn luyện đặc biệt trong Tập viện, tôi biết mình không đơn độc.
Tập viện- nơi chúng tôi được đào sâu đời sống thiêng liêng, được lắng nghe và phân định rõ hơn tiếng gọi của Chúa. Nơi đây, chúng tôi không chỉ học biết về linh đạo, đời sống cộng đoàn, mà còn học cách để sống khiêm nhường, vâng phục và quảng đại trong yêu thương. Qua những chia sẻ của Cha chủ tế, tôi nhận ra rằng đời tu không chỉ là con đường của những hy sinh và từ bỏ mà còn là con đường của niềm vui và ơn gọi thân mật với Chúa mỗi ngày. Tôi luôn tạ ơn Chúa vì đã dẫn đưa tôi tới đây, đã dùng sự yếu đuối của tôi để làm nên điều tốt đẹp. trong giây phút này tôi không quên cảm ơn gia đình, những người thân yêu, quý chị em trong cộng đoàn đã luôn đồng hành, cầu nguyệ và nâng đỡ chúng tôi bằng tình yêu chân thành. Bước vào tập viện, tôi không dám hưa điều gì lớn lao chỉ xin được sống trọn từng ngày với lòng đơn sơ, trung tín và phó thác. Xin Chúa tiếp tục đồng hành và uốn nắn theo ý Ngài để mỗi chúng tôi trở nên khí cụ bình an của Chúa giữa đời.
Nguyện xin Chúa Thánh Thần soi sáng và gìn giữ mỗi chúng tôi luôn bước đi trong ánh sáng và sự thật, xin cho hành trình này dù có lúc mệt mỏi hay thử thách, chúng tôi vẫn luôn giữ vững được niềm tin rằng: “Ơn Ta đủ cho con”.
tập sinh Thanh Hồng


Tin cùng chuyên mục:
Ánh trăng sáng của một người
Muối Và Ánh Sáng Thế Gian
Tâm Tình Tạ Ơn Và Biết Ơn
GIÁNG SINH HY VỌNG (Lễ ban ngày)