Được Quy Tập Để Làm Hiển Danh Chúa (Chúa Nhật 21 Thường Niên C)

184 lượt xem 23 Tháng 8, 2025

Được Quy Tập Để Làm Hiển Danh Chúa

Qua sứ điệp Lời Chúa hôm nay, tôi xin gợi lên ba điểm để cùng suy niệm: Được qui tập … để được khuôn đúc thành hình … cho việc thông truyền vinh quang Nước Chúa.


  1. Được quy tập…

Isaia đệ tam (56-66) loan báo thời cứu độ, thời cánh chung, khi mà Giêrusalem trở nên nguồn an ủi và niềm vui cho muôn dân. Đoạn trích trong bài đọc thứ nhất chúng ta vừa nghe có thể được xem như là phần kết của Isaia đệ nhị và đệ tam hoặc cả Isaia. Đó là thời mà “dân cư tận chân trời góc biển sẽ tới hát mừng danh Thánh Chúa, tay bưng lễ vật tiến dâng Vua Trời” (Tb10,13).

Thời sung mãn cánh chung của Giêrusalem được Isaia tuyên sấm trong Chương II, khi Núi Nhà Đức Chúa toàn thắng, vượt trên mọi thứ và thu hút muôn dân tộc, rằng:

Trong tương lai, núi Nhà Đức Chúa đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao, vươn mình trên hết mọi ngọn đồi. Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi. Rằng: “Đến đây, ta cùng lên núi Đức Chúa, lên Nhà Thiên Chúa của Giacóp, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ (Is 2,2-3).

Trên núi thánh của Đức Chúa, muôn dân tộc sẽ được qui tập cùng với những lễ vật tiến dâng Thiên Chúa trong tiếng ngợi ca chúc tụng. Hình ảnh mà Isaia loan báo chính là Giáo hội, Dân mới Thiên Chúa, được quy tập trên núi thánh, trên đồi cao khi Đức Giêsu Kitô được giương cao để lôi kéo mọi người thành một Dân duy nhất trong việc phụng thờ Thiên Chúa. Thánh Phêrô khẳng định phẩm tính của dân này:

Anh em là giống nòi được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người, Đấng đã gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. Xưa anh em chưa phải là một dân, nay anh em đã là Dân của Thiên Chúa; xưa anh em chưa được hưởng lòng thương xót, nay anh em đã được xót thương (1Pr 2,9-10).


  1. … để được khuôn đúc thành hình …

Dân Chúa được quy tập nhưng đang trong tiến trình trở thành. Đó là dân lữ hành tiến bước trong “vui mừng và hy vọng, âu sầu và lo lắng”, tiến trình của việc được nhào nắn, khuôn đúc để thành hình cho tới khi đạt tới sự sung mãn trong Giêrusalem thượng giới. Đó là tiến trình của:

Con đương thập giá: Bài Tin mừng nhắc lại việc Đức Giêsu và các môn đệ lên Giêrusalem. Trong Lc 9,51, tác giả Tin mừng nhấn mạnh “Người – Đức Giêsu – nhất quyết lên Giêrusalem”. Các nhà chú giải diễn nghĩa: “Người trở mặt ra để đi lên Giêrusalem” (Is 50,7). Lời giới thiệu này cho thấy ý nghĩa đặc biệt của hành trình lên Thánh Đô để hoàn tất cuộc vượt qua của Đức Giêsu. Điều này được các tác giả Tin mừng nhắc lại với dụng ý Giêrusalem là đích đến mà Con Thiên Chúa hoàn tất ý định cứu độ, là quy tụ muôn dân nước như các sứ ngôn loan báo. Thập giá – hành trình lên Giêrusalem – chóp đỉnh của việc Thiên Chúa biểu lộ tình yêu cứu độ, hoàn tất cuộc sáng tạo mới, khi khuôn mặt Thiên Chúa và ơn gọi của con người được mặc khải cách trọn vẹn.

Con đường hẹp của Tin mừng: Mọi người và từng người được gọi vào Nước Chúa, được qui tập trong dân riêng, nhưng chỉ những ai chấp nhận con đường hẹp của Tin mừng mới sở đắc tấm thiệp dự Hoan tiệc của con cái Chúa trên Núi thánh. Tiến bước cùng với Dân Chúa trong hành trình hướng về Đất hứa – dự hội vui của con cái Chúa là hành trình của việc thanh luyện với những chọn lựa, giám bỏ lại những giá trị của thế tục để chọn giá trị của Tin mừng.

Trong một thế giới với nhiều xa lộ mọc lên: xa lộ trên đất, xa lộ trên không, xa lộ trên bình diện tâm lý, tinh thần… Con người ngày nay, muốn chọn và tiến bước trên những xa lộ của tự do cá nhân, của việc thụ hưởng cuộc sống, người ta ngại đi trên con đường hẹp để sống giá trị của nhân tâm – nhân phẩm, của chân lý; người ta ngại khổ chế, dè chừng những tương quan chân thực bởi sợ thương tích… Tiến bước trên con đường hẹp của Tin mừng, chúng ta được mời gọi giám khước từ những ngẫu tượng bên vệ đường; những củ hành, củ tỏi của chốn nô lệ Ai cập, những mong muốn kiểu dân ngoại… để có thể vững chãi tiến bước vào miền Đất hứa chảy sữa và mật hoặc có thể bị loại ra ngoài.

Con đường của việc được sửa dạy: hành trình hướng tới Tiệc cưới – Hội vui của con cái Chúa là hành trình của việc để cho Thiên Chúa khuôn đúc, sửa dạy. Giống như người thợ gốm, Thiên Chúa nhào nắn khuôn đúc chúng ta “nên hình nên dáng” của một con người, một kitô hữu, người thánh hiến. Đó là việc được thành hình trong Đức Kitô – hình ảnh đích thực của Thiên Chúa vô hình. Tác giả thư gửi tín hữu Do thái trong bài đọc thứ hai nói điều đó: việc được khuôn đúc, sửa dạy xuất phát từ tình yêu Thiên Chúa dành cho kẻ được người mến yêu, và khi được sửa dạy, cần mặc lấy tâm tình khiêm tốn, kiên nhẫn bởi phải đối diện với khó khăn và cả buồn phiền, nhưng hoa trái của nó là bình an và công chính (x. Dt 12,6.7-11).

Con đường quằn quại để thành hình: tiến bước trong hành trình đạt tới sự thành toàn, mỗi chúng ta và cả vũ hoàn “cùng rên siết và quằn quại trong lòng như sắp sinh nở, chúng ta đã nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc cả thân xác chúng ta” (Rm 8,23). Đó là lúc chúng ta “đạt tới sự hợp nhất trong đức tin và trong sự nhận biết con Thiên Chúa, tới tình trạng con người trưởng thành, tới tầm mức viên mãn của Đức Kitô” (Ep 4,13).


  1. … cho việc thông truyền vinh quang Nước Chúa

Cùng nhau cất bước trong hành trình thành hình, chúng ta được mời gọi thực thi sứ mạng cốt tủy là thông truyền những kì công Chúa đã thực hiện, nghĩa là làm cho danh Chúa được rạng rỡ vinh quang, nói theo cách của thánh Ignatius là “ad mojorem gloriam Dei”. Đó là việc làm cho người khác nhận biết vinh quang nước Chúa, “vì tình Chúa thương ta thật là mãnh liệt, và “lòng thành tín của Người bền vững thiên thu”. Vinh quang đó chính là tình yêu biển trời của Thiên Chúa mà chúng ta – dân được quy tập, được tuyển chọn để công bố giữa công hội và toàn vũ hoàn.

Trong thế giới tục hóa và tôn phong chủ nghĩa cá nhân hôm nay, chúng ta dễ rời vào thứ tục hóa thiêng liêng. Đức Phanxicô dạy: “Thế tục hóa thiêng liêng được núp dưới dáng vẻ lòng đào đức và thậm chí yêu mến đối với Hội Thánh. Tính thế tục hóa thiêng liêng hệ tại ở việc không tìm kiếm vinh quang Thiên Chúa mà tìm kiếm vinh quang loài người và sự thõa mãn của bản thân” (EG 93).

Toàn bộ cuộc hiện sinh của chúng ta, những kitô hữu những môn đệ Chúa Giêsu, trong khi thực hiện kế hoạch của Thiên Chúa cho mỗi chúng ta, chúng ta đang làm hiển vinh danh Chúa. Khi danh Chúa được nhận biết và tôn vinh, chúng ta cũng được thông dự vinh quang với Người: “Vinh quang của Thiên Chúa là con người sống, và sự sống của con người là họ nhận biết Thiên Chúa” (thánh Irénee).

Như những bài học:

  1. Ý thức chúng ta là thành phần làm nên Dân Thiên Chúa ngang qua Phép rửa, nhất trong đời sống môn đệ –Sequela Christi, đời sống “nằm trong lòng Giáo hội như một yếu tố quyết định đối với sứ mạng của Giáo hội, bởi vì đời sống này biểu thị rõ ràng bản chất sâu xa của ơn gọi Kitô giáo và tình trạng của toàn thể Hội thánh – Hiền thê đang ra sức vươn tới chỗ được kết hợp với Phu Quân duy nhất. Đời sống thánh hiến không chỉ đóng vai trò trợ giúp và nâng đỡ Giáo hội trong quá khứ, nhưng còn là một ân huệ quí báu và cần thiết cho hiện tại và tương lai của Dân Thiên Chúa, bởi vì đời sống này là một phần sâu xa của nếp sống, sự thánh thiện và sứ mạng của Dân Thiên Chúa (Vita Consecrata, 3).
  2. Chúng ta, những người bước theo Chúa Giêsu trên hành trình đạt tới đức ái trọn hảo, đạt tới sự thành hình trong Đức Kitô, con đường hẹp, con đường của hạt giống chịu mục nát để đem lại hoa trái dồi dào. Tiến bước cùng Dân có thủ lãnh Đức Kitô, chúng ta hân hoan trong hy tế cuộc đời chúng ta để:
  3. Hiện hữu của chúng ta được gọi cho vinh quang Nước Chúa. Vậy nên, “Xin đừng làm rạng rỡ chúng con, lạy Chúa, xin đừng, nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ, bởi vì Ngài thành tín yêu thương” (Tv 115,1).

Lm. Petrus Lửa Hồng