Đòi Hỏi Và Lời Hứa Cho Nhà Thừa Sai

2 lượt xem 27 Tháng 6, 2026

Đòi Hỏi Và Lời Hứa Cho Nhà Thừa Sai

(2V4,8-11.14-16a; Tv 88; Rm 6,3-4.8-11; Mt 10,37-42)

 

“Đẹp thay bước chân của những người loan báo Tin Mừng” (Rm 10,15, Xc Is 52,7). Sau khi đưa ra những chỉ thị cho nhà truyền giáo, những thách đố mà họ phải đối diện trong hành trình và niềm an ủi mà họ nhận được, Chúa Giêsu tiếp tục đưa ra những đòi hỏi và những lời hứa đối với các môn đệ thừa sai.


  1. Đòi hỏi quyết liệt

Để có thể rảo bước trên hành trình sứ vụ, người môn đệ không chỉ phải đối diện với những bách hại từ bên ngoài: bị khước từ, bị chống đối, bị bắt bớ, bị tra tấn và thậm chí bị giết chết, nhưng còn phải đối diện những thách đố từ bên trong, nơi những người thân cận: “kẻ thù chính là người nhà”, nghĩa là giá trị Tin mừng gây nên sự xáo trộn ngay trong chính những người thân cận (x. Mt 10,17-24). Vịnh gia 68 nói lên thực trạng này: “Anh em nhà kể con như người dưng nước lạ, hàng máu mủ xem con bằng khách lạ mà thôi” (c. 9).

Đối diện với thách đố này, người môn đệ buộc phải chọn lựa, một chọn lựa mang tính quyết liệt: “Ai yêu cha, yêu mẹ, yêu con cái hơn Thầy thì không xứng với Thầy” (Mt 10,37). Đối diện với giá trị của Tin mừng, người môn đệ phải xét lại mọi tương quan, ngay cả tương quan thân hữu. Chúa Giêsu không phủ nhận tình thân, hiếu đạo, bởi chính Người sống giá trị của gia đình khi “hằng vâng phục các ngài – thánh Giuse và Đức Mẹ, ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta” (Lc 2,51.52). Tuy nhiên, khi đứng trước chọn lựa vì Tin mừng, người môn đệ phải đặt tình yêu Chúa Kitô lên trên mọi tương quan gia đình, trên chính mạng sống của mình nữa: “Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được” (Mt 10,39). Đây là một đòi hỏi quyết liệt và tuyệt đối, chưa hề có ông thầy nào giám đưa ra cho môn đệ của mình. Đòi hỏi gắt gao và tuyệt đối khi đối diện với những gì hệ trọng và cao cả. Trước đó, Chúa Giêsu đã đưa ra những đòi hỏi với ba người muốn theo Người trong mối liên hệ với người thân (x. Mt 8,18-21; Lc 9,57-62):

Đặt ưu tiên cho việc theo Chúa trên mọi thực tại khác: Một người muốn theo Chúa, nhưng trước đó muốn thực hành hiếu đạo trước. Anh xin một thời hạn ở nhà phụng dưỡng cha, sau khi cha anh chết và được chôn cất xong, anh mới tới để theo Người. Trước vấn đề xem ra thích hợp, Chúa Giêsu phản ứng: “Mặc cho kẻ chết chôn người chết”.

Dành ưu tiên cho bổn phận đối với Nước Thiên Chúa trên cả những bổn phận đối với thân nhân: Chúa Giêsu dạy rằng trong trường hợp có xung đột giữa hai bên thì môn đệ phải đặt ưu tiên cho việc phục vụ Nước Thiên Chúa (Mt 10,37).

Chọn lựa mang tính quyết định: Lời xin của người thứ ba cũng giống lời xin của Êlisa: “từ giã gia đình” (x. 1 V 19,19-21). Lời đáp của Chúa Giêsu cũng khiến ta nhớ lúc đó Êlisa đang kéo cày “đầu ngoái lại sau”. Đầu ngoái lại sau, còn luyến tiếc quá khứ, còn bịn rịn với những thực tại nào đó. Như vậy điều kiện thứ ba là phải dứt khoát với quá khứ, một sự đoạt tuyệt với những quyến luyến thế tục. Hơn nữa phải có một con tim không san sẻ để chỉ còn lo cho Nước Thiên Chúa mà thôi.

Vậy nên, bước theo Đức Kitô cần khôn ngoan để biết khước từ những chướng ngại trên hành trình môn đệ. Khi đã chân nhận được sự hữu hạn của thân phận người, chúng ta phải khôn ngoan để can đảm khước từ, cắt tỉa những chướng ngại trên hành trình tiến về cùng đích của mình. Chúa Giêsu trong bài Tin mừng nói với chúng ta, những người đi theo Chúa, những người muốn phụng sự Chúa, phải kiên quyết từ bỏ, từ bỏ cả những gì là chính đáng: “Vợ con, cha mẹ, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa” (Mt 10,37-39). Người đòi hỏi chúng ta một chọn lựa mang tính ưu tiên, liên quan tới tình yêu. Tình yêu là duy nhất và là thứ không thể do dự, giản lược và nhập nhằng.

Một chọn lựa căn bản. Bởi vậy, không chỉ khước từ những gì chính đáng, những cái bên ngoài, Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ chính mình – “cả mạng sống mình nữa”, nghĩa là phải khôn ngoan để thấy mấu chốt mang tính quyết định cho hành trình thành môn đệ: “từ bỏ”, “vác” & “đi theo” Người trên hành trình thập giá, hành trình đạt tới sự khôn ngoan và sức mạnh của con cái Chúa.

  1.  Lời hứa dành cho vị thừa sai

Đòi hỏi gắt gao cho sứ mạng cao cả và dĩ nhiên lời hứa, phúc lành cho vị thừa sai cũng lớn lao. Những ai chấp nhận từ bỏ để bước theo trên con đường tự huỷ để hạt giống Tin mừng được trổ sinh thì cũng được thừa hưởng lời hứa dành cho môn đệ của Đức Kitô. Chúa Giêsu khẳng định với Phêrô: “Phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, vì Danh Thầy thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp” (Mt 19,29) và được ngự toà vinh hiển cùng với Con Người (x. Mt 19,28). Lời hứa và phần thưởng mà vị thừa sai được đón nhận:

Trước hết, sứ giả Tin mừng được thông dự vào sứ mạng của Thiên Chúa, trở nên hiện thân của Người. Họ không chỉ là phát ngôn viên, người mang sứ điệp mà còn là hiện thân của chính sứ điệp: “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy” (Mt 10,40). Đây là tương quan căn bản, nền tảng của nhà thừa sai. Nó định hình phẩm tính, nhân cách của sứ giả Tin mừng. Tương quan này bảo đảm cho nhà thừa sai. Đó là sự gắn kết với Đấng sai phái, để luôn là sứ giả của Tin mừng bình an.

Thứ đến, phúc lành được ban tặng cho người đón tiếp và tin tưởng vào sứ điệp của sứ giả: “Ai đón tiếp ngôn sứ, ai đón tiếp người công chính… thì nhận được phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ, người công chính” (Mt 10, 41). Câu chuyện Elia và bà goá thành Xarepta chứng thực lời hứa này. Bà đón nhận vị ngôn sứ trong sự khánh kiệt của mình, và vì vậy, bà đã vượt qua được sự khốn cùng của thời kỳ hạn hán, đói kém: “Hũ bột đã không vơi, vò dầu đã không cạn” (1 V 17,14-16). Cũng vậy, Êlisa trong bài đọc thứ nhất đã đem lại niềm vui cho người phụ nữ thành Sumên khi có con trai nhờ việc vợ chồng bà đã đón tiếp người của Thiên Chúa.

Sau nữa, nhà thừa sai, vị ngôn sứ được đồng hoá với người bé nhỏ, người nghèo của Thiên Chúa. Đó là những người công chính, luôn đi trước nhan Đức Chúa. Ai đón tiếp người phận nhỏ như thế thì được hưởng phúc lộc dành cho con cái Thiên Chúa, vì họ hành động theo lòng nhân hậu của Người. Chính Chúa Giêsu là người nghèo, đã đồng hoá mình với người nghèo, người tù, đau ốm… và ai đón tiếp những người như thế là đón tiếp chính Người, được “chúc phúc và thừa hưởng Vương quốc dành sẵn cho họ” (x. Mt 25,31-40).


  1. Trở nên ngôn sứ hôm nay

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ” (Mt 10,41). Chúa nói ba lần về từ “ngôn sứ”. Ngôn sứ là ai? Ngôn sứ là mỗi người chúng ta, nhờ Bí tích Rửa tội, giúp người khác đọc được hiện tại dưới tác động của Chúa Thánh Thần. Vì thế, tất cả chúng ta đều là những ngôn sứ, những chứng nhân của Chúa Giêsu “để sức mạnh của Tin Mừng được chiếu toả trong đời sống hàng ngày, gia đình và xã hội” (Lumen Gentium, 35). Ngôn sứ là dấu chỉ sống động cho người khác nhìn thấy Thiên Chúa, là phản chiếu ánh sáng của Chúa Kitô trên con đường của anh chị em.

Trong Tin mừng, Chúa cũng mời gọi đón tiếp các ngôn sứ; do đó, điều quan trọng là phải chào đón nhau như những người mang sứ điệp của Thiên Chúa, mỗi người tùy theo bậc sống và ơn gọi của mình, và làm như vậy tại nơi chúng ta sống: trong gia đình, trong giáo xứ, trong các cộng đoàn tu trì, trong các lãnh vực khác của Giáo hội và xã hội.

Căn tính và sứ mạng của chúng ta trong lòng Dân Thiên Chúa và thế giới hôm nay là một lời tiên tri về thế giới …, nó là minh chứng của một cuộc sống vui tươi, có khả năng toả sáng và đánh thức thế giới; đó là một kinh nghiệm của sự hiệp thông, giữa một thế giới tan vỡ; đó là khả năng sống trên con đường mở ra, không bao giờ khóa chặt cuộc sống, để đi đến với những vùng ngoại vi hiện sinh, nơi Chúa và nhân loại đặt ra những câu hỏi mới.

 Lm. Petrus Lửa Hồng

Nguồn tin: https://www.dcvphanxicoxavie.com